Khi Định lên 4 tuổi, đầu to, chân tay không cử động, cứ nằm yên một
chỗ, khiến lòng ông như lửa đốt. Đưa con đi khắp nơi hỏi han, ông chỉ
nhận được những cái lắc đầu chia sẻ.
Niềm vui như vỡ òa khi Định bước sang tuổi thứ 5. Em đã có thể đứng
dậy, tập dần những bước đi đầu tiên. Run rẩy và chậm chạp. Ông nhìn con
bước đi mà ứa nước mắt: “Cả chân tay của cháu đều bên thấp bên cao, bên
ngắn bên dài. Bước đi tập tễnh, yếu ớt lắm”.
Định đòi bố cho em đi học. “Chỉ có con đường nắm bắt tri thức thì
mới có thể thay đổi được số phận, làm cho xã hội tốt đẹp lên thôi” -
Định nói như một triết gia.
Và thế là, ngày ngày người cha ấy dù nắng hay mưa cứ đều đặn cõng
cậu con trai nhỏ tới trường. Thương cha mẹ vất vả nuôi mình khôn lớn,
Định lại càng chăm chỉ học hành. Trong 12 năm học, em đều đạt danh hiệu
học sinh khá giỏi.
“Định nó thích các môn tự nhiên mà cũng học giỏi văn lắm. Mấy năm
học cấp 2, cháu đều được chọn vào đội tuyển bồi dưỡng của trường để đi
thi huyện. Có điều Định nhỏ quá, lại viết chậm nên thầy cô nhiều khi
“ngại” nên động viên cháu dành cho bạn khác" - ông Bằng kể.
Kể về những tháng ngày đồng hành với con, ông Bằng bảo kỷ niệm thì
nhiều lắm: nào là chuyện bạn bè thấy Định như thế thì trêu trọc, thầy
cô cũng có người không cảm thông, đối xử phân biệt...
“Nhưng đáng nhớ nhất là đợt vừa rồi tôi đưa cháu đi thi” - ông Bằng
nhớ lại: “Định nó có cái tật là rất dễ ốm nếu thời tiết thay đổi. Biết
thời tiết miền Bắc, nhất là Hà Nội hay thay đổi, tôi phải đưa cháu ra
đây trước cả chục ngày để làm quen. Vậy và vẫn không tránh được. Đợt 1
thi ĐH Nông nghiệp và đợt 2 thi vào Học viện Y-Dược học cổ truyền, cháu
đều bị ốm, sốt nặng lắm. Tôi phải lấy màn cuốn vào người cháu rồi cõng
đi thi. Nhiều người nhìn thương, bảo lên xe họ đèo giúp nữa. Nhưng mình
sợ cháu người nhỏ, tay ngắn mà đầu to, ngồi dễ ngã nên đành thôi".
Lại nữa, vào phòng thi bàn thi vừa cao, vừa xa ghế ngồi nên Định phải đứng làm bài.
Ông Bằng kể thêm: “Định nó có cái khổ là đêm nằm phải có bố. Tối
cháu ngủ hay bị hoảng hốt, giật mình. Tôi cứ phải ôm cháu vào lòng vỗ
về. Rồi tắm cũng thế, cháu nó sợ nước. Để cháu tự tắm là y như rằng hôm
sau ốm sốt. Nhà lúc nào cũng phải có tủ thuốc chống nôn, chống sốt,
thuốc an thần cho cháu”.