Người mẹ
Thầy Tuấn phụ mẹ chăn đàn vịt
Ở cái tuổi mà nhiều
người đã được nghỉ ngơi, nhìn con cháu trưởng thành thì bà vẫn phải đầu
tắt mặt tối. Hôm chúng tôi đến thăm, đã quá giờ cơm trưa, bà vẫn còn áo
rách vai, quần ống thấp ống cao ngoài ruộng. Trò chuyện dăm ba câu,
không kịp têm miếng trầu mới, bà lại tất tả ra sông, đi vớt lục bình.
Bà bảo, tranh thủ lúc nước còn lớn, bà vớt để tối về chẻ ra, trộn cám
cho vịt ăn, đỡ tốn tiền mua lúa.
Chị Quýt, một người
hàng xóm, thay bà trò chuyện với chúng tôi. Chị bảo: “Tội nghiệp bác
Tám sáng giờ chưa cơm nước gì! Từ hồi thầy Tuấn (thầy giáo Lê Thanh
Tuấn, giáo viên trường THPT Thủ Thừa, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An- PV)
bị tai nạn đến giờ, thầy đâu có làm được việc gì, bác Tám cực lắm. Nhà
có con gà mái đẻ, có trứng thì bác kho trứng, hái rau tập tàng về chấm
ăn, bữa nào dư dư, bác mua hộp cá mòi, mấy con cá khô để dành. Hai mẹ
con bác giờ sống nhờ hai công rưỡi ruộng này với mấy con gà và bầy vịt,
chứ chẳng có tài sản gì đâu.
Bác Tám giấu, sợ thầy
Tuấn biết rồi lo chứ bác còn nợ ngân hàng nhiều. Bác vay để lo cho thầy
Tuấn đi học lúc trước, rồi vay để lo tiền bệnh viện khi thầy bị tai
nạn, hồi bác trai bệnh ung thư. Kiểu này, chắc tới chết, bác cũng không
trả nổi…”.
Cứ nhắc đến con trai
mình là bà khóc. Tuấn là đứa con mà bà kỳ vọng nhiều nhất. Trong tám
đứa con của ông bà, Tuấn cao lớn, khỏe mạnh và thông minh hơn cả. Nhà
nghèo, ông bà vay mượn khắp nơi để nuôi con ăn học. Mừng con ra trường,
đi dạy chưa tròn ba tháng thì một chiều nọ, bà ngã gục xuống bờ đê khi
người ta đến báo tin con bà trên đường đi dạy về bị tai nạn giao thông,
chấn thương sọ não.
Bà ngậm ngùi nhớ lại:
“Lúc đó, chừng bình tĩnh lại, tui mới biết mình không có đồng nào trong
túi, tui lật đật chạy đi mượn tiền của hàng xóm, ra tới chỗ nó bị tai
nạn, người ta nói đã chở lên bệnh viện tỉnh. Ra bệnh viện tỉnh, người
ta kêu chở lên Sài Gòn rồi. Tui tưởng mất nó rồi. Phước đức, nó còn
sống được...”.
Còn nước còn tát, ông
bà chạy khắp nơi vay mượn để chữa trị cho con. Con chưa kịp khỏe lại
thì ông cũng cạn sức, bỏ bà ở lại một mình để về với đất khi phát bệnh
ung thư chỉ vài tháng. Vậy là chỉ còn mình bà với đứa con trai tật
nguyền. Bà không làm nuôi anh thì ai làm?
Người con
Thầy Tuấn nỗ lực tập luyện hồi phục tay chân bằng dụng cụ tự chế.
Đã có lúc, anh ước
mình có thể chết đi. Chết để không nặng nợ mẹ cha, để không phải mặc
cảm vì những khiếm khuyết sau tai nạn, để không phải trào nước mắt vì
bất lực trước những công việc mà trước đây anh thực hiện thật dễ dàng.
Giữa những cơn tỉnh mê, anh biết mình không thể nào trở lại bình
thường. Nhưng chết cũng đâu có dễ! Ngay những lúc muốn rời bỏ cuộc đời,
người thầy giáo giảng dạy bộ môn thể dục thể thao ấy cũng không đủ sức
để hủy hoại bản thân mình.
Những lúc anh nản chí
nhất thì người mẹ lam lũ lại ở bên anh, lặng lẽ chăm sóc và động viên
anh gắng gượng mà sống với bà. Vậy thì đành phải sống! Sống làm sao để
không trở thành gánh nặng của mẹ cha và hơn hết, trong sâu thẳm lòng
mình, anh biết, anh còn phải sống để nuôi cái khát vọng trở lại với
nghề. Anh bảo, khi khỏe lại, anh sẽ thi và chọn các bộ môn ít vận động
như văn, sử… để học và giảng dạy. Có lẽ, đó chính là động lực giúp anh
kiên trì tập luyện và chấp nhận những khiếm khuyết của cơ thể mình.
Mẹ anh kể: một lần
nọ, sau khi từ bệnh viện về không lâu, anh xin bà mấy chục ngàn rồi nhờ
bà đi mua về năm chiếc lò xo lớn. Ban đầu, bà cũng không biết anh muốn
làm gì nhưng chiều con, bà cũng mua về. Đến lúc thấy con mình nhễ nhại
mồ hôi, một tay, một chân, khó nhọc nối những chiếc lò xo lại với nhau
bằng vải vụn, móc lên cột nhà và trân mình ra tập luyện, bà mới chảy
nước mắt. Bà lẳng lặng mua cho anh thêm chiếc tạ tay nhỏ xíu…
Có những đêm không
ngủ được, bà dậy lúc nửa đêm, bất chợt nghe con mình lệt quệt tập bước
đi ngoài cửa trên chiếc chân từ lâu không thể nào cử động được, để rồi
không ít lần, bà lật đật dìu con vào nhà, nhìn chân con chảy máu, tím
bầm. Những lúc ấy bà chỉ ước gì mình gánh nạn thay con, bà ước gì mình
đừng nghèo, đừng mắc nợ, bà sẽ lo cho con được đi tập luyện để mau bình
phục, để còn đi dạy nuôi bà. Sức bà giờ có khác gì ngọn đèn trước gió…
Ước mơ không tắt
Nắng chiều soi bóng
người mẹ gầy gò, hanh hao nghiêng trên bờ ruộng. Thỉnh thoảng, tiếng ho
lục cục của bà lại phát ra trên cánh đồng. Thấp thoáng trước hiên nhà
xiêu vẹo, bóng người con khập khiễng, bước thấp bước cao xách giỏ đi
hái rau lang cho bầy thỏ mới nuôi. Lát nữa, anh sẽ cho vịt ăn rồi tối
đến sẽ đi bắt sâu thanh long. Bán số thỏ này, dành dụm, mua thêm ít
dụng cụ tập luyện. Rồi vài năm nữa, đến khi thanh long ra trái, anh sẽ
có chút tiền để đi học lại.
Bà bảo, không biết
đến ngày đó, bà còn sống để nhìn thấy con trai út của mình thực hiện
ước mơ. Không biết, đến ngày đó, bà có trả hết số nợ vay? Thôi thì giấu
con được đến bao lâu, bà cũng sẽ giấu, bà sẽ ráng chạy lo, để anh yên
tâm luyện tập, học hành. Làm mẹ, bà chỉ ước ao một điều: “Cực mấy tui
cũng chịu, miễn sao nó hết bệnh, tay chân nó như người ta, nó đi dạy
lại là tui mừng!”.
Bà cười nhăn nheo,
tháo chiếc khăn rách bươm lau bùn trên mặt. Mấy cây hoa bà cụ sáu chín
tuổi mới trồng rung rinh trong gió tết.
Theo
Bích Uyên
Sài Gòn tiếp thị